Thứ Năm, 2 tháng 11, 2017

đi đâu ?

Đời cũng 27 cái xuân thu có vẻ như xương cốt thoái hóa ngang với sự suy đồi của chế độ tuy răng vẫn chắc và chân hẵng siêu bền. Cũng bởi tại lười và ù lì một chỗ. Đời chán như chó già ngáp ruồi, ngậm nguồi như ruồi đậu trên đầu các bô lão. Ấy nên một hôm giời bệnh, ngồi cafe với thằng bạn buột mồm than. Gã bảo nên đi đâu đó cho căng vó. Đi đéo đâu giờ? Đầu lùng bùng những cung đường. Xứ An-nam này tuy dài nhưng không đủ rộng để phiêu lãng lang thang?. Hay về quê với mẹ? Mẹ già rồi và lại hay lẩm cẩm rên la những quá khứ la đà. Đi đâu?

Quyết một phen vô định bằng con xế cổ . Đây là con win chở lợn đời cũ, hàng kinh điển Xô Liên nước mẹ thủa thiên đàng. Đéo mẹ xe mới pháo, hơn cả tuổi mình nên hơi e ngại với dặm dài thiên lý. Nhưng khi nghe thằng bạn thuyết về khả năng vận hành cũng như tay nghề chữa vặt thì cũng nghiêng nghiêng và cuối cùng là biêng biêng chốt ngày khởi sự.

Lằng nhằng trà cháo, ngơ ngáo nhìn Hà Thành lần cuối cho ra cái lối điệu đà thềm nắng sau lưng. Hai kẻ phiêu bồng phồng mang trợn mắt cong đít đẩy con chiến mã già  lấy đà đạp nổ. Pành pành pành..., cỗ máy bì bạch dội tiếng bô lộng óc phố dài rồi khực khực khực ba tiếng chồn chân. Xế già nó thế, cứ phải vài ba nhát mới ăn thua. Và quả y thế thật, đến nhát thứ hai thì xịt một luồng khói dài rồi vút đi trong cái nắng hanh hao đầu chiều cuối xuân. Bọn tôi trực chỉ hướng Nam.
Share:

0 nhận xét:

Đăng nhận xét