Thứ Bảy, 15 tháng 4, 2017

ò ó o

Lâu rồi chả hạ phím viết bài , toàn biên bài cũ. Chả phải tại anh lười, mà tại cái nền củ cải xuống hố cả nút nó làm anh nản. Thôi thì nhân ngày cuối tuần , rón tay vê phím làm bài. Anh đéo thèm đặt tên, chỉ gáy lên ba tiếng ò ó o, cho máu.
Thằngbạn bị què chân, chả phải què thường mà đứt dây chằng, nguy to chứ chả bỡn. Tự nó gây ra thôi chứ không ai động vào cả. Thì đi chơi với anh, muộn thì về mẹ nhà, đằng này lại ti toe ra sân bóng. Cũng nhồng lên lăng xăng như nhặng, chân thì rê bóng nhưng mắt lại dán vào một em đứng nép hàng rào. Sút! tượt rồi. Bóng đứng im và giầy văng lên cao, nó nằm một đống, như phân.
Vác viện chụp chiếu, hehe sướng nhé, không gãy xương mà đứt mẹ dây chằng. Bác sĩ phán, mổ ngay hay chấm phẩy ngồi xe lăn. Nó trợn mắt, mổ đau không ợ? Tay bác sĩ cười ngất, bộ hạ rung bần bật, gây tê thì đau đớn chó gì, có điều vấn đề hậu phẫu hơi nan giải. Là phải trị liệu, tập tành theo bài theo bản, theo lớp theo lang với sự hướng dẫn của người có nghề, ít nhất trong 3 đến 4 tháng thì may ra mới lành như cũ. Nó rú lên thảm thiết, em bao việc, ai lo. Hố hố, thế nên quyết định mổ thì phải thuê 2 người, một lo đỡ công việc, hai lo dìu dắt gắp nạng, đẩy xe. Còn không, cứ để thế, chấp nhận chấm phẩy, xe lăn. Thôi, mổ mổ.
Nằm khu phẫu thuật mà máy tính kê chim, a lô gác vai inh ỏi suốt ngày. Thế đéo ổn. Nó chuồn mẹ về. Khổ thân bọn bác sĩ, chuẩn bị bao thứ đồ lề thuốc thang lại lỉnh kỉnh vác đi, mồm la lối mẹ trần đời, ai lại bác sĩ phải đi tìm bệnh nhân để thực thi công cuộc giết mổ, hố hố...
Việc ổn, nó lại lê thân lên, cho em xin mổ lại. Tránh tình trạng trốn viện lo việc, người ta cắt cử một em y tá xinh như mộng túc trực ngày đêm. Mà đèo mẹ cái thằng này, có tý gái là ngoan như trẻ thơ trong cơn bú mớm. Nó ngoan đến độ vợ con lên thăm là quát xơi xơi rồi đuổi cổ về rất sớm. Còn với bạn bè thì luôn mồm, không sao đâu, về đi, đau tí í mà. Mẹ tiên sư tay bác sĩ nào bày ra cái trò thánh thật!
Mất ba tiếng đồng hồ và một đoạn gân chân để ráp nối vào cái dây chằng bị đứt, nó nằm trắng toát trên băng-ca, rên hừ hừ. Mà lạ, chả kêu tên ai, luôn mồm y tá, y tá. Tá với tướng cái đít, im mẹ đi.
Bác sĩ bảo ba ngày là về được. Nó xin, cho em nằm hẳn một tuần. Họ đồng ý nhưng lại kháy, nhiều việc ở công ty về mà giải quyết đi chứ. Nó bảo kệ mẹ, cái chân chính thương đau mới là mối quan tâm hàng đầu. Nhưng lạ đéo gì, nó nhất tâm tim em y tá, há há...

Share:

0 nhận xét:

Đăng nhận xét