Thứ Sáu, 7 tháng 4, 2017

Hí hí

Hết giờ gà lên chuồng tôi mới được lịnh khêu bấc châm đèn sửa soạn bữa tối. Vẫn những món " trường kỳ kháng chiến", canh rau khoai lang nấu bã mắm, cà bát khú, đĩa tôm sông trốn nhà câu trộm ban trưa. Bố mẹ tôi ngồi đầu nồi, ăn thì ít nhưng lại luôn tay phân phối khẩu phần cho 2 đứa con, cốt sao thật đều đặn. Anh em tôi ăn kỹ lắm, chửa đến độ thủng nồi trôi rế nhưng hễ có bong cái nhãn vở thì cũng chả mót đâu ra hạt lành lặn mà bôi dán. Chỉ thương con chó nhỏ, đầu bữa đến cuối bữa cứ ngơ ngác như bác mất, huhu.

Cơm xong mới là cực hình, không phải việc dọn rửa bởi mọi thứ nhẵn nhụi như chùi. Chỉ cần ngâm vào chậu nhôm trong chốc nhát là khua khoắng vớt ra thôi. Sự học bài mới là khiếp đảm.

Bố tôi đặt cây thước đại lên bàn, mồm ngậm tăm xỉa răng choanh choách. Tôi run rẩy lần giở sách vở làm những bài tập cô giáo giao về. Chính tả tôi chép trước, toàn tính bài dễ cũng nắn nót ra trò. Ấy là cái phép tôi câu giờ vậy, cốt sao cho ông bố buồn ngủ hay có việc gì thì quên đi. Nhưng không, ông canh me cẩn mật, vửa chỉ dạy vửa tra tấn bằng cái thước đại kinh hoàng. Đầu óc tôi cứ mụ mẫm đi theo từng nhát vụt, có cái vào tay, có cái vào lưng nhưng thường xuyên lại ở trên đầu. Nhẽ ông nghĩ thế cho mau long óc mà thông tuệ ra để giải những phép tính rất vô bổ xô bồ.

Suốt nhiều năm tôi học bài trong " điều kiện" đó. Đứa em tôi cũng chả khác hơn. Và theo tuổi tác, đòn đánh của ông bố cũng yếu dần lực đi theo sự đổi mới và đầy với của giáo khoa sách vở.

Chuẩn bị là năm thứ 17 của thiên niên kỷ 21 mà hàng xóm tôi vẫn dạy con theo lối đó. Cứ chập tối là náo loạn con ngõ đoan trang. Ký ức ùa về, vửa tức ngực,  Tôi te tái, dạy thế chúng đéo khôn ra được đâu.
Trích trong tuyển truyện ngắn hí hí


Share:

0 nhận xét:

Đăng nhận xét