Thứ Năm, 2 tháng 11, 2017

đi đâu ?

Đời cũng 27 cái xuân thu có vẻ như xương cốt thoái hóa ngang với sự suy đồi của chế độ tuy răng vẫn chắc và chân hẵng siêu bền. Cũng bởi tại lười và ù lì một chỗ. Đời chán như chó già ngáp ruồi, ngậm nguồi như ruồi đậu trên đầu các bô lão. Ấy nên một hôm giời bệnh, ngồi cafe với thằng bạn buột mồm than. Gã bảo nên đi đâu đó cho căng vó. Đi đéo đâu giờ? Đầu lùng bùng những cung đường. Xứ An-nam này tuy dài nhưng không đủ rộng để phiêu lãng lang thang?. Hay về quê với mẹ? Mẹ già rồi và lại hay lẩm cẩm rên la những quá khứ la đà. Đi đâu?

Quyết một phen vô định bằng con xế cổ . Đây là con win chở lợn đời cũ, hàng kinh điển Xô Liên nước mẹ thủa thiên đàng. Đéo mẹ xe mới pháo, hơn cả tuổi mình nên hơi e ngại với dặm dài thiên lý. Nhưng khi nghe thằng bạn thuyết về khả năng vận hành cũng như tay nghề chữa vặt thì cũng nghiêng nghiêng và cuối cùng là biêng biêng chốt ngày khởi sự.

Lằng nhằng trà cháo, ngơ ngáo nhìn Hà Thành lần cuối cho ra cái lối điệu đà thềm nắng sau lưng. Hai kẻ phiêu bồng phồng mang trợn mắt cong đít đẩy con chiến mã già  lấy đà đạp nổ. Pành pành pành..., cỗ máy bì bạch dội tiếng bô lộng óc phố dài rồi khực khực khực ba tiếng chồn chân. Xế già nó thế, cứ phải vài ba nhát mới ăn thua. Và quả y thế thật, đến nhát thứ hai thì xịt một luồng khói dài rồi vút đi trong cái nắng hanh hao đầu chiều cuối xuân. Bọn tôi trực chỉ hướng Nam.

Chủ Nhật, 16 tháng 4, 2017

Mẹ nó chứ..!

Ngày bé, tôi là siêu sao chăn nuôi. Trong tay lúc nào cũng quản đôi lợn nái, hai lợn thịt, trăm vịt, năm chục ngan, gà qué cũng khoảng đó. Người ngợm lúc nào cũng dậy mùi cám bã, phân gio, từ tinh mơ cho đến...tắc thở. Tôi lao động hăng say, không kêu ca bởi lúc bán lợn mẹ mua tôi áo mới, giết ngan vịt tôi có lông bán đồng nát ăn kem, thịt gà luôn được miếng đùi thơm nhức mũi.Tôi với đám lợn gà ngan vịt thân nhau như bầu bạn. Mỗi lần xuất chuồng đám đó là tôi nao nao tợn. Chả gì thì tôi cũng chăm bẵm chúng từ khi non tơ đến khi đủ lông, đủ thịt. Trống trải cũng ra trò. Chỉ đến khi gầy lứa mới thì tôi mới nguôi ngoai.

Đôi lợn nái nỗi khi động đực thì mẹ tôi gọi chú Tuyết bán tinh đến thụ thai. Nói thế này thì không rõ nghĩa lắm, người ta lại cứ tưởng chú Tuyết giao phối với lợn thì thậm nguy. Mà chỉ là việc chú mang lọ tinh đựng trong cái be pê ni xi lin, hút nó vào cái xi lanh mạ I nốc bóng loáng, gãi gãi rồi bơm phọt vào cửa mình của lợn là xong. Mẹ tôi công xá chú đầy đủ. Lần thì chú lấy tiền, lần thì chú lấy bằng hiện vật là xin đôi lợn giống..

Với bầy ngan, năm nào lựa giống kỹ thì ít có con trống, còn không thì rất mệt. Năm chục ngan mà có đến 5 ông ngan trống là mệt rồi. Nhớn lên chúng đạp lũ ngan mái không lớn được, chưa kể chuyện chúng dựng mào xù lông lạch bạch lùa uýnh nhau cả ngày, quang quác một góc vườn. Trừ khi nhà có việc trọng hay biếu xén ai mẹ tôi mới để nuôi ngan trống, còn không đem đổi ra ngan mái hết.

Bọn vịt cũng vậy. Mẹ tôi bảo nhiều trống nó phá đàn phá đám, không kinh tế mà lại nhọc công. Nhưng lũ gà thì mẹ tôi luôn phải cấy một con trống để tự túc về giống má cho yên tâm. Ấy thế mà có năm cả đàn không có con trống nào. Tôi nhắc mẹ tôi. Mẹ tôi bảo để khi nào chúng sinh sản, sẽ ra chợ mua một con trống thả vào. Tôi thấy giải pháp cũng hoàn hảo nên cũng chẳng băn khoăn.

Một ngày, mẹ tôi vác về một con gà trống oai phong, mào đẹp như râu bác Hồ, chân cao, cựa cứng, đôi mắt tinh anh, đặc biệt bộ mã đẹp thôi rồi, lóng lánh sắc tía, sắc xanh biêng biếc. Đích thị là giống tốt. Tôi khoái lắm, khoái đến độ tôi đặt tên cho nó là Đại Vương.

Con Đại Vương hội nhập với lũ gà mái cực kì ấn tượng, đúng với cái khí độ của con giống oai phong vô đối. Một mình nó quản 50 em gà mái ngon ơ, đạp không thừa một con, thiếu một cái. Lũ gà mái xem ra hài lòng, chúng đẻ cứ sòn sòn. Trứng có trống có khác, to, bóng và đầy đặn khác thường. Tôi yêu con Đại Vương hết mực, chiều nào cũng sấn vài nhát cuốc moi dăm con giun ra đãi. Tệ cái là nó không ăn, chỉ lấy mỏ nhắc lên nhắc xuống mồi mấy con gà mái rồi tranh thủ đạp lấy đạp để. Tôi không làm sao mà chỉ đạo nó được. Ăn uống như thế này với một bầy mái như thế chả mấy lúc mà kiệt sức, rụng lông đâu Đại Vương ạ. Nó nào có nghe tôi.

Hình như con Đại Vương bắt đầu chán bầy gà mái. Bằng chứng là tôi thấy nó lười đạp mà lại hay lảng vảng bên góc vườn của lũ ngan. Còn tôi vẫn tận tụy chăm bẵm nó bởi tôi thấy thi thoảng những cánh lông tía tía, xanh xanh rụng tơi bời đâu đó. Hằng chiều, tôi vẫn vác cuốc đào giun để nó tẩm bổ. Cơ mà nó ngu lắm, không ăn, lại nhắc lên nhắc xuống dụ khị lũ ngan mái. Giời ạ, đám ngan kia nào được nó cho ăn không bởi mỗi miếng giun là một cú đạp mái oan nghiệt. Tôi choáng lắm. Phải nói con Đại Vương này vô đối thật, cả ở sức mạnh và sự tạp nham.

Rồi nó cũng ra mặt chán bầy ngan. Bằng chứng là suốt ngày quẩn quanh bên bờ ao đào đào bới bới đảo điên nhìn lũ vịt. Tôi thì vẫn thương con Đại Vương bởi thấy nó gày đi trông thấy, lông rụng lồi cả khuỷ cánh vàng vàng. Hàng chiều, tôi vẫn đào giun cho ăn, lại còn thông báo mẹ tôi về tình hình và thể trạng. Và vẫn giống như cách nó hành sự với lũ gà, lũ ngan, lại nhắc lên nhắc xuống mồi đám vịt. Bọn vịt ngu ngốc ham giun lạch bạch lên bờ là con Đại Vương trèo lên đạp hăng hái. Có hôm hăng quá, lộn mẹ cổ xuống ao, ướt sũng, giãy đành đạch. Chả biết nó giải quyết bầy vịt đến đâu nhưng sau có hơn tháng giời tôi không thể nào nhận ra. Lông trụi gần hết, da bên bết, sần sùi, đi đứng loạng quà loạng quạng cứ như người say diệu. Nó ghê tởm, bẩn tưởi, tanh tao. Không còn đâu cái hình hài bữa ban đầu mẹ tôi mang về nữa. Tôi buồn và ghét nó thật sự, chả thèm chăm bẵm mà còn xúi mẹ tôi nhanh nhanh thịt.

Con Đại Vương hình như linh tính được điều không lành sẽ đến nên không thấy lảng vảng bên bờ ao cùng lũ vịt nữa mà bới một hố nông nằm phủ phục giữa vườn. Trông nó đến là tội nghiệp. Lòng thương của tôi trào dâng, lại vác cuốc đào giun cho ăn. Nó ăn ngon lành, ngoan ngoãn. Tôi mừng lắm bởi không còn cái hành vi nhắc lên nhắc xuống gạ lũ gà vịt ngan, mà kể có có thì chắc gì nó đã hành sự được. Cứ đà này, chả mấy chốc nó sẽ lại người, đẹp đẽ như xưa. Tôi bảo với mẹ hoãn ý định làm thịt.

Một bữa trưa nắng chang chang. Đi học về thì tôi thấy nó nằm bất động trong cái hố đào bới nông nổi cẩu thả giữa vườn. Bỏ mẹ, hay nó chết? Tôi quăng cặp lao đến vuốt ve xem sự tình. Nó vẫn bất động. Tôi thò tay định bế vào chỗ dâm thì nó he hé mắt, chớp chớp cái màng nhầy nhầy rên khẽ “ cậu chủ để im em nằm đây. Em đang bẫy nốt hai con quạ”.

Tôi ngửa mặt lên trời thì thấy hai con quạ đang chao đi chao lại thật. Và tôi cũng chắc chắn rằng, chúng là hai con...quạ mái.

Thứ Bảy, 15 tháng 4, 2017

ò ó o

Lâu rồi chả hạ phím viết bài , toàn biên bài cũ. Chả phải tại anh lười, mà tại cái nền củ cải xuống hố cả nút nó làm anh nản. Thôi thì nhân ngày cuối tuần , rón tay vê phím làm bài. Anh đéo thèm đặt tên, chỉ gáy lên ba tiếng ò ó o, cho máu.
Thằngbạn bị què chân, chả phải què thường mà đứt dây chằng, nguy to chứ chả bỡn. Tự nó gây ra thôi chứ không ai động vào cả. Thì đi chơi với anh, muộn thì về mẹ nhà, đằng này lại ti toe ra sân bóng. Cũng nhồng lên lăng xăng như nhặng, chân thì rê bóng nhưng mắt lại dán vào một em đứng nép hàng rào. Sút! tượt rồi. Bóng đứng im và giầy văng lên cao, nó nằm một đống, như phân.
Vác viện chụp chiếu, hehe sướng nhé, không gãy xương mà đứt mẹ dây chằng. Bác sĩ phán, mổ ngay hay chấm phẩy ngồi xe lăn. Nó trợn mắt, mổ đau không ợ? Tay bác sĩ cười ngất, bộ hạ rung bần bật, gây tê thì đau đớn chó gì, có điều vấn đề hậu phẫu hơi nan giải. Là phải trị liệu, tập tành theo bài theo bản, theo lớp theo lang với sự hướng dẫn của người có nghề, ít nhất trong 3 đến 4 tháng thì may ra mới lành như cũ. Nó rú lên thảm thiết, em bao việc, ai lo. Hố hố, thế nên quyết định mổ thì phải thuê 2 người, một lo đỡ công việc, hai lo dìu dắt gắp nạng, đẩy xe. Còn không, cứ để thế, chấp nhận chấm phẩy, xe lăn. Thôi, mổ mổ.
Nằm khu phẫu thuật mà máy tính kê chim, a lô gác vai inh ỏi suốt ngày. Thế đéo ổn. Nó chuồn mẹ về. Khổ thân bọn bác sĩ, chuẩn bị bao thứ đồ lề thuốc thang lại lỉnh kỉnh vác đi, mồm la lối mẹ trần đời, ai lại bác sĩ phải đi tìm bệnh nhân để thực thi công cuộc giết mổ, hố hố...
Việc ổn, nó lại lê thân lên, cho em xin mổ lại. Tránh tình trạng trốn viện lo việc, người ta cắt cử một em y tá xinh như mộng túc trực ngày đêm. Mà đèo mẹ cái thằng này, có tý gái là ngoan như trẻ thơ trong cơn bú mớm. Nó ngoan đến độ vợ con lên thăm là quát xơi xơi rồi đuổi cổ về rất sớm. Còn với bạn bè thì luôn mồm, không sao đâu, về đi, đau tí í mà. Mẹ tiên sư tay bác sĩ nào bày ra cái trò thánh thật!
Mất ba tiếng đồng hồ và một đoạn gân chân để ráp nối vào cái dây chằng bị đứt, nó nằm trắng toát trên băng-ca, rên hừ hừ. Mà lạ, chả kêu tên ai, luôn mồm y tá, y tá. Tá với tướng cái đít, im mẹ đi.
Bác sĩ bảo ba ngày là về được. Nó xin, cho em nằm hẳn một tuần. Họ đồng ý nhưng lại kháy, nhiều việc ở công ty về mà giải quyết đi chứ. Nó bảo kệ mẹ, cái chân chính thương đau mới là mối quan tâm hàng đầu. Nhưng lạ đéo gì, nó nhất tâm tim em y tá, há há...

Thứ Ba, 11 tháng 4, 2017

Ối làng nước ôi, ma, ma! Thật mẹ rùi!

Chuyện đéo phải của tôi he he chỉ dựa trên chuyện anh long ke mà biên ra cái thứ thổ tả này thôi hí hí...!
Đêm qua ngủ nằm mơ thấy anh long ke , sáng dậy nhớ chút mang máng ...chuyện nó là như nài nài
Anh ke chết. Bởi hút chích chuyển sang ếch giai đoạn cuối. Chết! Anh ke hơn tuổi mình , ý là già mẹ rùi,nhưng vưỡn là bạn.
Anh ke đé-o phải là liệt sĩ nên đé-o được chôn ở nghĩa trang rồi, đương nhiên. Chỗ của ảnh là nghĩa địa, dưng cái giống chết bới ếch iếc thì phần đất dành cho ảnh cũng thảm lắm, cao tít, xa ngái, đất cứng như đá, chôn chặt đào sâu, đé-o bốc mả bâu giờ.
Hôm anh ke chết mình không về ăn đám, phần bởi bận, phần vì ảnh chết bởi thứ ếch nhái kể cũng kinh kinh. Dưng thôi, nghĩa tử là nghĩa tận nên hôm 100 ngày mình dẹp hết nhẽ, về một chuyến để cho nó thẻ nhang, cút rượu.
100 ngày của anh ke buồn kinh người, chả cỗ bàn mẹ, chỉ có hai cái thân già là bố mẹ nó thắp cho ba cây nhang, vợ thì đi tiệt mẹ từ lâu. Mình động viên đểu bố mẹ nó mấy câu rồi xin phép lên mộ thắp nhang cho đủ tiết.
Trời chiếu bảng lảng, mặt giời nơi bến sông vàng rực. Vó bè nhà ai đang kẽo kẹt nâng lên hạ xuống. Thơ đé-o chịu! Mình ngồi ngẩn ngơ ngắm, đặng hít tý cái hương hồn nhà quê trong trẻo để còn lấy sức chiến đấu mới bụi bặm nơi phố thị. Ngồi lâu nên đơ mẹ, trời tối tiệt từ lúc nầu đé-o hay.
Nhấc đít lang thang tìm mộ anh ke dưng chả thấy mẹ, nhẽ đâu là mộ tẹt bởi chết vì chứng đó mộ đé-o ai đắp cho mà lấy làm cao. Mình cứ loanh hoay, bó nhang trên tay thời nghi ngút dưng đé-o biết chỗ nầu mà cắm. Nhấc bước bảo dạ thôi về thì cứ nghe tiếng cành cạch, cành cạch,ngoắt quay lại xem sự thể thì thấy mẹ anh ke đang nằm bẹp cái thân gày ngay dưới chân, đang vung búa đục vầu phiến đá méo mó mà có nhẽ là bia. Mình kinh hãi quăng mẹ nó bó hương hét ầm lên, ma, ma làng nước ôi. Chân như đé-o còn gân cốt dưng cố đạp lên mộ phần của kẻ khác mà chạy. Tiếng anh ke nghe rắn rỏi, anh đây, ma đé-o đâu mà ma, về lâu chưa, sao giờ mới lên thăm anh. Ô, anh ke đấy à, sao bảo chết mẹ rùi. Anh ke đứng dậy gật gật, ừ thì chết mẹ rồi chứ sao dưng thằng đéo nầu khắc bia mà lại sai mẹ nó tên. Tao phải lên đục sửa lại!
Ối làng nước ôi, ma, ma! Thật mẹ rùi!



ga gối,đệm giá rẻ,chăn ga gối giá rẻ,nệm giá rẻ,chăn ga gối,chăn ga gối tại hà nội,ga gối tại hà nội,ga gối đẹp,ga gối hàn quốc,ga gối đẹp tại hà nội,ga gối đẹp tại hồ chí minh,mua ga gối tại hà nội,mua ga gối tại hồ chí minh,chăn ga gối cao cấp,chăn ga gối nhập khẩu,gối ôm,ga đệm giá rẻ

Thứ Sáu, 7 tháng 4, 2017

Hí hí

Hết giờ gà lên chuồng tôi mới được lịnh khêu bấc châm đèn sửa soạn bữa tối. Vẫn những món " trường kỳ kháng chiến", canh rau khoai lang nấu bã mắm, cà bát khú, đĩa tôm sông trốn nhà câu trộm ban trưa. Bố mẹ tôi ngồi đầu nồi, ăn thì ít nhưng lại luôn tay phân phối khẩu phần cho 2 đứa con, cốt sao thật đều đặn. Anh em tôi ăn kỹ lắm, chửa đến độ thủng nồi trôi rế nhưng hễ có bong cái nhãn vở thì cũng chả mót đâu ra hạt lành lặn mà bôi dán. Chỉ thương con chó nhỏ, đầu bữa đến cuối bữa cứ ngơ ngác như bác mất, huhu.

Cơm xong mới là cực hình, không phải việc dọn rửa bởi mọi thứ nhẵn nhụi như chùi. Chỉ cần ngâm vào chậu nhôm trong chốc nhát là khua khoắng vớt ra thôi. Sự học bài mới là khiếp đảm.

Bố tôi đặt cây thước đại lên bàn, mồm ngậm tăm xỉa răng choanh choách. Tôi run rẩy lần giở sách vở làm những bài tập cô giáo giao về. Chính tả tôi chép trước, toàn tính bài dễ cũng nắn nót ra trò. Ấy là cái phép tôi câu giờ vậy, cốt sao cho ông bố buồn ngủ hay có việc gì thì quên đi. Nhưng không, ông canh me cẩn mật, vửa chỉ dạy vửa tra tấn bằng cái thước đại kinh hoàng. Đầu óc tôi cứ mụ mẫm đi theo từng nhát vụt, có cái vào tay, có cái vào lưng nhưng thường xuyên lại ở trên đầu. Nhẽ ông nghĩ thế cho mau long óc mà thông tuệ ra để giải những phép tính rất vô bổ xô bồ.

Suốt nhiều năm tôi học bài trong " điều kiện" đó. Đứa em tôi cũng chả khác hơn. Và theo tuổi tác, đòn đánh của ông bố cũng yếu dần lực đi theo sự đổi mới và đầy với của giáo khoa sách vở.

Chuẩn bị là năm thứ 17 của thiên niên kỷ 21 mà hàng xóm tôi vẫn dạy con theo lối đó. Cứ chập tối là náo loạn con ngõ đoan trang. Ký ức ùa về, vửa tức ngực,  Tôi te tái, dạy thế chúng đéo khôn ra được đâu.
Trích trong tuyển truyện ngắn hí hí


Thứ Tư, 5 tháng 4, 2017

Răng và cắc

Đời tôi sợ nhất là đi bác sĩ. Chả là do ám ảnh cái cảnh hồi nhỏ mẹ bế trạm xá để tiêm phòng. Ôi chao ơi, một bần nông răng vẩu mắt vàng vốn hành nghề thú y đè tôi ra tiêm như tiêm cho một con lợn với cái xi - lanh to bằng cái bơm, mạ i - nốc bóng nhoáng. Nhẽ vì sự khiếp đảm đó mà tôi chả hay bịnh tật gì trừ cái sự cảm cúm nhức đầu sổ mũi xoàng xĩnh, đâm ra hai phần ba đời người rồi mà chửa nằm bệnh viện lần nào.

Tôi cũng chửa từng đi thăm khám xem mình khỏe hay yếu. Hàn thử biểu về sức khỏe của tôi được đo bằng số lượng thuốc lá rít trong mỗi tháng. Nếu thấy hút thuốc thời ho hắng thì là yếu, và rồi sẽ hạn chế ít ngày. Còn nếu chả vấn đề đếch gì thì tuần chay nào cũng tràn đấy nước mắt cùng những nức nở vô biên.


Ấy thế mà có một anh xui tôi đi khám răng được với một nhẽ tham vấn cực ất ơ, rằng răng có chắc thì “cắc” mới bền. Thưa các bạn độc giả, đời một thằng đàn ông  thì chỉ lo nhất là “cắc” có bền hay không thôi chứ chưa hẳn là bạc tiền hay sự nghiệp và thậm chí là lý tưởng. Sau khi nghe anh thuyết giảng về cơ chế và mối quan hệ biện chứng giữa răng và “ cắc” thì tôi không nghi ngờ gì nữa mà quyết chí đi ngay. Của đáng tội là anh nhắc tôi nên đến phòng nha của anh thời mới đảm bảo cho cái sự thăm khám được chính xác. Tôi không là con gà nhưng biết đâu là thóc và đâu là giun nên hơi lăn tăn một chút nhưng khi anh bảo miễn phí thì tôi đích thị là một con gà rừng. Chỉ có thằng ngu mới đi vãi thóc ra mà đãi gà rừng.


Y hẹn tôi đến. Anh đón tôi bằng cách ngồi phủ phục nơi bậc lên xuống bên ngoài đốt thuốc và choanh choách cái smart phone mà tôi đoán là lướt Phây. Mãi đến khi tôi gọi tên thì anh mới ngấc mặt lên rồi khẽ rên một tiếng. Tôi bảo làm luôn nhé nhưng anh nói vội gì và chỉ tay sang mé đường, giọng hào sảng, đá ly cafe đã. Mẹ, đi khám răng lấy cao mà mút cafe vào thì đừng bảo sao mồm hôi răng thối. Nhưng anh thuyết tôi, rằng hãy yên tâm, đến với anh là răng trắng miệng thơm nước bọt ngọt ngay tắp lự. Mẹ tiên sư, nhẽ anh ám tôi là hạng răng thưa miệng thối nước bọt hôi chăng? Hay gì?


Khề khà mãi, anh chả đả động gì chuyện răng miệng mà cứ thao thao cái mả mẹ gì mà tôi chịu không nhớ nổi. Nhẽ anh đang có liệu pháp tâm lý với tôi chăng? Rằng ngồi nghe anh tán chuyện để cho cơ hàm năng động hơn hoặc tuyến nước bọt hoạt động hiệu quả? Bởi tôi có tí y lí về răng - hàm - mặt nên hơi thấu hiểu nhưng quả là cái sự anh nói làm tai - mũi - họng tôi rã rời. Chán quá tôi gắt lên, làm nhanh tao còn về. Anh liếc đồng hồ rồi bảo, phải căn giờ để tránh gặp một bệnh nhân đến ăn vạ cái răng sâu. Tôi ái ngại vô cùng.


Ấy rồi cũng đến lúc anh vật tôi ra và bắt một trợ tá đứng bên phụ việc. Tôi trộm nhìn thì cũng có tí xinh xinh nhưng răng thì hơi vàng và vẩu. Nhưng khi đeo cái khẩu trang vào thì nom tươi tắn hơn. Tôi an tâm mà nhắm mắt xuôi tay cho sự thăm khám móc hàm. Gớm chết chết, anh bắt tôi thè há ngậm nhổ như đúng rồi và kết luận, răng không có cao nhưng nhiều mảng bám và hai chiếc có dấu hiệu bị sâu. Chửa cho tôi phản hồi ý kiến thì ngay lập tức anh bóp cái mả mẹ gì kêu rít lên rồi thọc vào mồm tôi xoắn xuýt. Toàn thân tôi lạnh toát và gai ốc nổi lên trập trùng mạn bẹn và mông. Người tôi cứng như đồng.

Và rồi cứ tê đi, chả đau đớn gì. Đôi khi lại có cảm giác cực khoái dâng lên khi anh vừa làm vừa huýt sáo. Tiếng sáo mõm rít qua cái khẩu trang cộng với tiếng xè xè của dụng cụ đẽo mảng bám cùng ánh đèn vàng bàn nha làm tôi có cảm giác như đang ở một đại hý trường danh giá. Cơn cực khoái đáng ra sẽ lâu hơn nếu như thi thoảng anh không gắt lên " địt mẹ, há to ra". Mả bố nhà anh chứ.


Rồi cũng xong. Mặt tôi như nhẹ bẫng đi mấy phần. Nhe răng soi gương thấy nền nã ra lắm lắm. Phà hơi thở ra tay rồi hít vào thấy thơm tho hẳn. Nuốt miếng nước bọt cũng có tí ngọt ngào thanh tao. Phấn khởi quá nên tôi rủ anh đi bú bia trưa, anh chỉ vào một con bé đã phục chờ từ đầu sáng, rằng nó chỉ chịu cho mỗi mình anh làm. Thế thôi, tôi té. Anh dặn, nhớ quảng cáo giùm anh cái tay nghề nha sĩ từ bi.



Hỡi các bạn độc giả, giờ tôi nghiệm ra một điều rằng, răng chắc không hẳn “ cắc” đã bền. Nhưng có một điều chắc chắn là của bền tại người. Chứ như tôi đây, của một đống tiền mà thị dùng như phá thế kia thì một ngày đẹp giời không xa sẽ đeo...răng giả.

***


Klq: Chăn ga gối đệm giá rẻ - Dorry Store , chuyên bán các loại chăn ga gối đệm , ruột chăn , vỏ chăn ,ga gối hàn quốc  giá cực hấp dẫn tại hà nội

* Hót - lai: 0169 899 2222

* Wetside : https://www.gagoidorry.com
* Hót - meo: vuanhtuan7986@gmail.com
* Hót - gơ: hãy chờ một tí, hí hí:))


Thứ Hai, 3 tháng 4, 2017

Nhớn nhao thay

Lâu nay hành mãi một lối văn bựa kể cũng đã nhàm, định tâm là phải đổi mới. Nhân có ngày cuối tuần, giời lại mưa gió ôm máy , đọc văn chương, luận giải của cụ Phạm Quỳnh mà nảy nòi ra thói bắt chước. Chẳng phải là sự điệu đà hay phô phang nhưng quả thấy cách hành văn của người xưa trong sáng và rõ ý lắm. Chứ như cái văn phạm hiện thời, cứ biên cái gì tử tế là ra khốn nạn ngay. Tài lắm.
Qủa có một thời thổ tả đói rách nên cũng hạn chế sự học hỏi, tầm tra. Phần vì chả phải người danh giá hay nghiên cứu phong hóa cũng như văn chương, tư tưởng nhưng phần nhiều bởi chẳng ai khai phóng cho. Nay nhờ có anh - tẹc - nét và con người cũng có phần nhớn nhao, muốn đào sâu cội rễ nên mới được biết đến. Càng đọc lại văn xưa, báo cũ của tiền nhân càng thấy cái nhân văn và tinh thần cao cả lắm. Thế nên quyết một phen họa lại. Chẳng mưu cầu gì cả ngoài cái mới mẻ của cũ xưa, cái phong hóa trăm năm mà con tinh tươm tất thảy
Các học giả xưa, là tôi nói cuối kỷ 19, đầu kỷ 20 thôi, phần đa là học hành bài bản, kể cả người Nho học và Tây học hoặc cả hai. Tôi thấy họ 14 - 15 đã thành tài, làm thày cả. Từ thày thông, thày phán, thày ký cho đến thày giáo, ngoài giúp việc cho các quan Tây còn khai phóng dân ta. Cái thời nhiễu nhương mọi nhẽ đó mà được như vậy kể cũng là ngoạn mục. Đâu như ông Phạm Quỳnh, 15 tuổi đã làm trong Viễn Đông Bác Cổ, 24 tuổi đã là chủ bút tờ Nam Phong. Hay như ông Nguyễn Văn Vĩnh, phu phen tạp dịch mà khai hóa ra cái nền báo chí nước nhà. Cả hai ông này đều nghèo như nhau cả, bình sinh cảnh đời hết sức đáng thương. Và cả hai ông, đều đậu thủ khoa của trường Thông ngôn, tên khác của trường Hậu bổ, hay trường Bưởi hay trường Chu Văn An bây giờ. Được như thế, hẳn các ông hưởng nền giáo dục Tây, nhưng trọng hơn là tính tự học và thói chuyên cần của người Nam mà có. Và còn nhiều ông khác nữa, có dịp sẽ điểm tên.
Dân ta xuất thân không chữ viết, hoặc có nhưng khó ứng dụng hoặc chứng minh, chả dụ như chữ Khoa Đẩu nên phải dùng Hán tự. Cái phong hóa đã lệ thuộc, lại còn lệ thuộc cả chữ viết trải hàng nghìn năm nữa thì quả là thiếu cái tử tế, văn minh. Bậc trí giả có tính tự cường cũng một thời chế ra chữ cho người Nam dùng, dựa trên mẫu Hán tự mà ta quen gọi là chữ Nôm. Đó là cách chúng ta nghi âm lại lời ăn tiếng nói của giòng giống. Tiếc thay không được giản tiện, dễ dàng mà lại làm cho khó khăn, rắc rối thành ra không phổ cập được bao lâu. Rồi lại phải quay lại Hán tự như ngàn năm vẫn trải.
Rồi những người Âu châu truyền đạo Gia tô vào, để giản đi con chữ và tiện bề truyền giáo nên làm ra chữ Latinh. Cộng với việc khai hóa của người Pháp mà ta có chữ viết như bây giờ, gọi chung là quốc ngữ. Nhưng để được trong sáng, rõ ràng thành văn phạm như ngày nay thì tất thảy đều nhờ công của các vị kia cả. Và bởi ngôn ngữ là sự ký âm của cuộc sống nên nó có tính hiện sinh và diễn tiến, nói gọn đi thì gọi đó là sinh ngữ. Nhưng rõ ràng là cái sự phụ trợ và vay mượn là lắm lắm.
Nhiều bậc trí giả và cả trí trá ngày nay cứ hay có thói phê phán sự hư hỏng của ngôn từ. Chả dụ như họ phê ngôn từ tin tin trên mạng xã hội hay tin nhắn trên máy thoại cầm tay, hoặc ngay cả nhời ăn tiếng nói hàng ngày. Bởi chữ nghĩa là sinh ngữ nên chuyện đó ngẫm cũng thường, đâu có gì sai quy luật. Họ cố công cho rằng tiếng Việt ta là trong sáng và phải giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt. Chả có thứ tiếng nào trong sáng hay không trong sáng cả, chỉ có tiếng nào nói ít, tiếng nào nói nhiều thôi. Mà phàm những tiếng được nói ít thì là kém phổ thông rồi. Điều này do nhiều nhẽ tạo nên, nhưng nhẽ cơ bản nhất là do nó ít sức mạnh. Mà cái sức mạnh ở đây hiểu theo nghĩa thuần khiết là sự chinh phục và phổ quát ra với hoàn cầu. Hiện thân cho cái sức mạnh đó là gì nếu không phải là tài chánh dồi dào, văn minh rực rỡ, hay gì?
Thôi thì đang tập tành con chữ, viết dăm thứ nhảm nhí đêm mưa xem cái thói bắt chước có thành. Thực ra nhiều sự quay về xưa cũ không phải là thủ cựu hay kém văn minh mà bởi cái ngày nay chẳng bằng cái ngày xưa thôi. Thế thì hà cớ chi mà không lần về?
Nghĩ cũng ái ngại cho nước nhà, khi mà có một đứa như tôi, chẳng trông đi mà cứ chực quay về. Não lắm thay.